Friday, 4 April 2008

Lại lên đường rồi

Hà Nội, Phòng chờ ra cửa máy bay, 0h10phút ngày 31/03/2008

Anh Yêu!

Thế là em lại lên đường tiếp tục sự nghiệp học hành dài dằng dặc. Trước lúc vào cửa kiểm tra an ninh em muốn ôm chầm lấy anh, được dựa đầu vào ngực anh. Nhưng Em đã không làm được điều đó. Còn 4 tháng nữa em lại 1 mình trong căn phòng nhỏ cô đơn, đếm từng ngày mong được về với bố mẹ, anh và con. Em biết mỗi lần Em đi Anh rất buồn nhưng Anh không nói gì. Anh cứ lặng lẽ, lặng lẽ, em hiểu anh đang nghĩ gì. Giá như chúng ta đổi ngôi thì tốt Anh nhỉ? Anh đi xa, còn em ở nhà lo chăm sóc bố mẹ và con. Em biết Anh rất chiều và yêu thương con, Anh đã và đang bù đắp tình cảm của người mẹ cho con, nhưng Em vẫn không thích gia đình mình xa nhau như này.

Gia đình mình có thể gần nhau, chỉ cần anh quyết định sang đây học tiếng Nhật và làm việc với em, mình cũng sẽ đón cả con sang. Như thế chúng ta đâu phải buồn như thế này. Đi đường xa vất vả, Em luôn mong có anh bên cạnh giúp đỡ em.

Thôi Anh nhé, Em đi đây, Anh đừng buồn nhé, Em yêu và thương 2 bố con lắm, Anh có hiểu E ko? Buồn quá anh nhỉ? Đến khi nào cả gia đình mình được lên máy bay sang bến đó anh nhỉ. Điều đó hoàn toàn phụ thuộc vào Anh.

No comments: