Wednesday, 30 April 2008
Lễ 30/4 và 1/5
Tối hôm trước chát với mẹ, mẹ rất buồn vì sắp đến ngày lễ 30-4 và 1-5, nhà người ta con cháu về đầy nhà, nhà mình anh làm bộ đội, những ngày đó phải trực chiến, chị Dâu thì không thể đưa 2 đứa về được. Em gái thì cũng 2 đứa con nhỏ. Trước đây chưa có gia đình thì việc đi về dễ dàng hơn nhiều, càng ngày càng khó, con nhỏ cũng ko đi lại dễ dàng được, mà con lớn thì còn bận rộn chuyện học hành của chúng nó. Thật là cuộc sống, lúc nào cũng bận rộn và lo lắng. Cứ bị quấn vào vòng lo toan đến hết đời chắc, không được hưởng thụ gì sao. Bằng giờ năm ngoái cả nhà đang vui vẻ trong Cửa Lò, cả Cuội đi cùng ÔB nữa, sau đó lên Vinh thăm Hương, Cường và Lan Anh, Thật vui, nhớ nhà quá, giá năm nay ở nhà mình cũng sẽ tổ chức đi đâu đấy chơi. Nhưng tiếc rằng điều đó không phải là sự thật và cái sự thật của mình là đang ở đây 1 mình, bị Cúm, đau đau vai rã rời, cổ như muốn rụng khỏi đầu, muốn được đi massage body mà điều đó là impossible ở Tokyo, vì đắt quá (khoảng 300 USD), không hiểu do thời tiết or thế nào mà cả Thảo và Hương đều bị thế, mệt quá nên qđ không đọc chuyện cho con nữa và đi ngủ sớm. Nhưng trước khi đi ngủ không quên nhắn tin cho Anh. Phát hiện ra cả nhà (Ông bà ngoại, 2 bố con Muỗm) đang đi ăn nhà hàng Hương Mai, sau đó đi xem xiếc. Thôi ít nhất cũng động viên ông bà cho đỡ buồn nhưng bà lại có nỗi buồn khác là TIẾC TIỀN vì ăn Ba Ba đắt quá. Bà có phải trả tiền đâu mà lo… Hihihi.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment