Sunday, 27 April 2008

27/04/2008

Gần đây lúc nào mình cũng cảm thấy Hạnh phúc gia đình lớn của mình mong manh dễ vỡ như bóng đèn. Đã có một thời mình cảm thấy rất an bình và hạnh phúc mỗi khi bước chân về nhà, lúc đấy bố mẹ khoẻ, hàng ngày vẫn đều đặn đi làm, mẹ ít khi bị ốm. Mẹ bị bệnh mà có lẽ không bệnh gì khổ sở bằng, mẹ bị Tiền đình, chỉ cần xúc động or tủi thân or suy nghĩ quá sức là có thể lên cơn giật, thậm chí đang vui vẻ, nhưng có khi chỉ 1 câu nói đùa cũng làm mẹ tự ái và rồi cả nhà lại chạy loạn lên, người thì tìm thuốc, người tìm người tiêm, ….. Nhưng dù sao số lần đấy rất ít, 1 mùa đông có thể bị 2-3 lần là cùng. Và hàng ngày bố vẫn chăm sóc mẹ mà không than phiền một câu sợ ảnh hưởng đến các con học tập. Mình có một niềm tự hào về gia đình vì bố mẹ không bao giờ nói nặng với nhau, anh em thương yêu nhau, con cái không bao giờ bị chịu những trận đòn roi của bố mẹ mặc dù cuộc sống vật chất vẫn còn khó khăn, mẹ hàng ngày vẫn phải nuôi Bà ngoại và các con trong lúc bố đi công tác xa, mẹ vẫn hay cau mày nhưng mẹ ít khi ốm và không bao giờ trút bực tức, khó khăn về vật chất thành những trận đòn lên đầu các con. Thời gian đỉnh điểm HP của gia đình là từ khi anh đi bộ đội được 1 năm, mình vào đại học và em gái học cấp 3, thời gian đó kéo dài cho đến khi Bà Ngoại từ bỏ gia đình ra đi mãi mãi, khi đó mình đang nghỉ hè năm 1, nỗi đau tưởng không thể xoá nhoà vì bà đã sống hết mình cho con và cháu, cả cuộc đời bà có 3 đứa cháu duy nhất, bà đã ra đi mà chưa để các cháu đền đáp công sức nuôi dưỡng. Thế rồi đau thương cũng vơi dần khi 3 anh em cũng lớn dần, anh cũng tốt nghiệp ra trường năm 96, nhận công tác tại HN, 1 năm sau đó mình tốt nghiệp cũng là lúc em được đỗ thẳng vào đại học, có lẽ lúc đấy là đỉnh điểm của HP. Bố mẹ vui lắm, tự hào lắm về những đứa con ngoan, mỗi khi về nhà là đầy ắp tiếng cười. Thích nhất là tết đến 3 anh em từ HN về NB, về căn nhà đầm ấm vô cùng, cùng nhau dọn nhà, mua đào, mua quất để chuẩn bị Tết…..

Thế rồi thời gian cứ trôi, và quy luật của cuộc sống là lớn lên phải lập gia đình, trong vòng 5 năm cả 3 anh em đã lập gia đình, rồi nhà có 3 anh em giờ đã thành 6, và những đứa cháu lần lượt ra đời…. bố mẹ đã lo hết đám cưới các con, lo các cháu ra đời, đứa nào cũng nhúng bàn tay của bố mẹ ít nhất là 4 tháng cho đến 7 tuổi… Cái gì đến cũng sẽ đến bố mẹ đã đến tuổi về hưu, mẹ về hưu được 3 tháng thì có Muỗm, chưa kịp nghỉ ngơi thì lăn vào nuôi cháu để con đi học… sau đấy là Tôm, Chị Tít và Bống. Năm ngoái Bố cũng đã về hưu, có lẽ tâm trạng chung của những người về hưu, buồn và trống vắng…. Bố huyết áp lên xuống thất thường, hay cáu gắt hơn, khó tính với vợ con hơn…. Con cái thì đứa nào cũng mải mê công việc, lo sinh nhai, vật lộn với cuộc sống của gia đình bé …. Cuộc sống cứ cuốn đi cuốn đi, suy nghĩ của người già và người trẻ cũng khác nhau, bắt đầu phát sinh những mâu thuẫn nho nhỏ nào là con cái phải có trách nhiệm với bố mẹ, và cái từ trách nhiệm thì không ai hiểu đúng nghĩa của nó, bố hiểu theo ý bố, mẹ hiểu theo ý mẹ, con hiểu theo ý con. Con thấy như thế đã là trách nhiệm rồi, nhưng bố lại thấy như thế vẫn chưa được, mẹ luôn là người đứng giữa để điều hoà giữa bố và các con. Gần đây mẹ bệnh nhiều hơn, 1 tuần 1 cơn giật. Các con đang phải chứng kiến cảnh bố mẹ yếu dần. Ruột gan mình cứ như có lửa đốt mỗi khi chiều xuống, cúi xuống là sách vở, ngẩng đầu lên là thấy bệnh tật của bố mẹ, lại ngồi nghĩ miên man, liệu rằng giờ này bố có lên cơn cao huyết áp không? Mẹ có ốm không, mỗi lần thấy thời tiết thay đổi là lại lo lắng. Trước đây hồi đi học o AIT sao ít khi nghĩ đến cảnh bố mẹ ốm thế mà bây giờ mới có 4 năm mà sức khoẻ bố mẹ giảm sút nhiều đến thế sao??? Tối đến thì mong được chát với bố mẹ mong được nhìn thấy bóng dáng qua WC là đã mừng lắm rồi, nếu không trong lòng sẽ lại như có lửa đốt và không thể nuốt nổi cơm mặc dù bụng đói meo.

Giá được một điều ước, mình chỉ ước bố mẹ khoẻ mạnh, gia đình bình an vô sự!

No comments: