Hôm này là ngày 22/12. Những kỷ niệm của ngày này cứ tràn về. Hồi còn là SV năm thứ 1, có gắng dành dụm tiền để mua quà cho anh Kiên, rồi tự tìm đường ra bến Nứa để lên Bắc Ninh động viên anh. Thời điểm này mình sợ nhất là anh Kiên bỏ học. Nên phải nịnh anh ấy. Lên đã vậy lúc về cũng ko ít khó khăn, hôm thì anh K đưa về, hôm thì anh Cường Hảo đưa về, hôm thì đi với Anh Hào….. Khi nào lên cũng dành dụm mua rất nhiều quà như Dầu gội đầu, xà phòng tắm cho anh và các bạn cùng phòng của anh.
Sau đó chát với VN nhắc đt chúc mừng anh Kiên, tự nhiên hnay 2 chị em nói chuyện về quá khứ nhà mình. Nhưng kỷ niệm đẹp cứ ùa về. Hnay VN mới khai là trước đây bà Ngoại sai VN ra nhà chị Vân Anh gửi tiền và Kẹo cho chị, trên đường đi, vừa nắng vừa khát nước, VN nghĩ ra mình sẽ ăn bớt tiền bà gửi cho chị, bà làm sao biết được, mà mình cũng mệt, phải trả công cho mình chứ nhỉ… Bây giờ mới khai ra. Rồi chuyện 2 chị em ngày xưa đi học về, bụng đói meo mà vẫn phải mang cơm vào trong Bệnh viện cho người ốm. Nếu không mang thì Bà Ngoại mắng chết. Lúc đi thì hào hứng, lúc về thì mệt, ko muốn cầm cặp lồng. Đứa nào cũng lười, nhờ mãi VN cũng ko cầm hộ, thế rồi mình bỏ lại ở đường nhưng VN lì lắm, mình lại phải quay lại nhặt vì sợ mất….Bà đã dạy là phải biết thương yêu những người ở quê xuống khám bệnh như thế nào….
Rồi ngày xưa khoa mẹ có Sữa chua được tài trợ của Đức, họ không cho cầm về, thế là mỗi lần mẹ trực, 2 chị em lại vào để ăn sữa chua. Sao lúc đấy sữa chua ngon thế. Nhà mình thường trông rau ở trong Viện, chiều đến phải gánh Phân lợn vào tưới cây. Có một lần 2 mẹ con phải tưới rau muống trước cửa khoa Nhi. Mẹ gắng nặng quá mà anh Kiên thì ko giúp mẹ còn ngồi ở trên bở tường gần khoa Lây xem tát cá. Mẹ cứ phàn nàn là anh Kiên không thương mẹ. Lúc đấy mình buồn lắm, cứ nghĩ tại sao anh Kiên không là mình, mình ko là anh Kiên, mình sẽ không đối xử với mẹ như thế…. Còn chuyện ngày trước nhà ở gần Ngân hàng, hàng ngày cứ phải đi bộ vào khoa để mẹ dẫn ra nhà Bà Trẻo ăn một quả trứng luộc, trời thì nắng, đường vào bệnh viện đang làm, những hòn đá to bằng nắm tay người lớn, dép thì mỏng thế mà hàng ngày mình cứ vào Khoa để mẹ cho ăn trứng, mẹ còn dặn “ăn xong ko nói với anh Kiên và VN vì con gầy quá nên mẹ bồi dưỡng con thôi”….Đúng là cuộc sống lúc đó, nhà nào cũng khó khăn về vật chất, ai cũng khổ nên không thấy được khoảng cách giàu nghèo rõ ràng như bây giờ. Hồi còn bé anh chị em được quây quần bên bà, mẹ, bố đi công tác cuối tuần mới về, mỗi lần bố về là được ăn ngon, khi bố về mẹ thường mua thịt Ba chỉ để làm Chạo… Bà và mẹ đã dậy chúng con nhiều lắm. 2 chị em thương Bà vô cùng, trước đây nhà mình nghèo, bà chắt chiu dành dụm cho con và cháu, đêm Bà thường quạt suốt đêm cho các cháu, ngoài ra Bà còn quạt cho Lợn nữa. Nhà mình nuôi nhiều lớn lắm, nhưng các cháu có đứa nào biết nấu cám lợn đâu, vì bà đã làm hết phần con cháu rồi, chỉ có anh Kiên biết đi lấy rau lợn thôi. Nhà có quạt điện nhưng Bà ko dùng vì sợ hỏng quạt. Thế là đêm nào bà cũng vừa ngủ vừa quạt cho các cháu. Sức chịu đựng để hy sinh cho con cháu của Bà thì không gì có thể so sánh được. Bà đã dậy con cháu rất nhiều, phải biết thương người khác hơn thương bản thân mình…. Thế rối Bà đã bị căn bệnh Ung Thư lấy đi sự sống. Khi Bà ốm nắng, không một câu rên rỉ, vì sợ mẹ buồn và vất vả. Bà cắn răng chịu đựng đến hơi thở cuối cùng, bà không dùng 1 ống thuốc giảm đau nào mặc dù bà bị Ung Thư Dạ dầy. Bà thèm nhất là nước 7up, nhưng nhà mình lúc đấy nghèo lắm, không có tiền mua nước cho bà, chỉ khi nào cô Am đi họp về mới có và biếu Bà, Bà thường uống ít một và để dành. Suốt một đời Bà hy sinh vì các em, khi có mẹ thì Bà hi sinh vì mẹ, vì 3 anh em mình. Không một lời than vãn. Đối với bà chỉ cần các con cháu tốt với anh em của Bà là Bà mãn nguyện lắm rồi… 2 chị em bảo nhau giá như bây giờ Bà còn sống thì sẽ mua cho Bà hàng nghìn két 7up. Giá như bà chứng kiến cảnh các cháu của bà trưởng thành hết như thế này chắc Bà sẽ vui lắm. Nhưng tất cả chỉ là GIÁ NHƯ. Bà ở dưới xuối vàng bà có biết các cháu luôn nhớ đến bà không? Bây giờ đứa nào cũng trưởng thành rồi Bà ah. Bà phù hộ cho gia đình mình luôn mạnh khoẻ, vui vẻ và hạnh phúc nhé.
No comments:
Post a Comment