Tự nhiên thấy nhớ bà ngoại cồn cào, nhớ những lần bà cho đi theo ăn Giỗ nhà ông cậu Ban và ông cậu Huyến, sao mà thích thế. Nhớ nhất là vườn táo Chua và cây ổi nhà ông cậu Ban và 1 cây táo ngọt nhà ông cậu Huyến. Những lúc đấy như được lọt vào vườn cổ tích, được trèo cây, được ăn táo thoải mái…. Từ bé mẹ đã dạy là đi đâu không được ăn nhiều, có thèm cũng phải chịu, sao mà khổ thế nhỉ, thi thoảng bà Mợ Ban cho 1 cái bánh phồng tôm to bằng bàn tay, trắng như tuyết, ăn ròn ròn ngon ghê….Khi còn sống Bà ngoại luôn được trọng vọng hơn so với những người khác có thể cách sống của Bà, bà luôn hy sinh hết lòng vì người khác, Ở bất cứ đám giỗ, tiệc, cưới hỏi, ma chay nào bà đều là tâm điểm chú ý của mọi người, bà thường ngồi ở trung tâm, thường là trên 1 chiếc giường và các anh em, con cái, cháu chắt quây quần xung quanh. Ai đến cũng hỏi Bà Bá đâu, ai đến việc đầu tiên là tìm Bà Bá. Chà chà nhớ nhà quá, nhớ cảm giác Tết quá, nhớ Bà Ngoại quá….
Monday, 21 January 2008
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment